Trở ngại lớn nhất khiến Pep Guardiola chưa thể giành được chức vô địch Champions League, với đội bóng khác ngoài Barcelona, có lẽ là chính Pep Guardiola. Vị huấn luyện viên (HLV) người Tây Ban Nha thường “nghĩ quá nhiều” ở những trận đấu quan trọng.

Chung kết Champions League mùa trước, Guardiola chỉ chọn xong đội hình xuất phát một giờ trước khi trận đấu bắt đầu. Cả Rodri và Fernandinho đều không góp mặt. Đó là điều tạo nên Guardiola khác biệt. Ông không chỉ là HLV xuất sắc, mà còn ám ảnh bởi sự hoàn hảo.

- Bóng Đá

Guardiola luôn ám ảnh bởi sự hoàn hảo.

Mặt trái của Guardiola

Trong quá khứ, mọi chuyện đơn giản hơn. Guardiola từng vô địch Champions League. Khi Barcelona đánh bại Man Utd trong hai trận chung kết năm 2009 và 2011, Guardiola chỉ yêu cầu học trò dồn bóng cho Samuel Eto’o và Lionel Messi. Đội bóng của Guardiola ra sân với thái độ cửa trên và hoàn toàn vượt trội so với Man Utd.

Thời gian gần đây, Guardiola xuất hiện thói quen xấu. Việc suy nghĩ quá mức cần thiết làm hại Guardiola. Đó là việc sử dụng 4 tiền vệ trong trận tứ kết lượt đi tại Anfield năm 2018 trước Liverpool, dùng 3 hậu vệ trước Lyon ở tứ kết năm 2020, loại bỏ tiền vệ cầm trịch khi đối đầu Chelsea ở trận chung kết mùa trước.

Đó có lẽ là mặt trái của một bộ não thiên tài. Guardiola biết rõ điều gì có thể dẫn đến thất bại. Tuy nhiên, khi cố phát hiện và tìm cách ngăn chặn sai lầm trước khi nó xảy ra, cuối cùng ông lại phá vỡ cấu trúc và hệ thống đang vận hành tốt.

Trước mắt Guardiola là trận tứ kết gặp Atletico vào ngày 6/4 (giờ Hà Nội). Sau những thất bại mà Guardiola trải qua ở Champions League, không trận nào ám ảnh ông nhiều như trận bán kết lượt đi năm 2016, khi Bayern Munich chạm trán Atletico.

Guardiola không dùng Thomas Muller trên đất Tây Ban Nha nhằm gia tăng sức ép từ tuyến tiền vệ. Bayern bị dẫn trước sau bàn thắng của Saul Niguez. Thế nhưng, họ là đội chơi tốt hơn cho đến khi, còn 20 phút, Guardiola thay Thiago Alcantara bằng Muller. Bayern mất quyền kiểm soát ở khu vực giữa sân và họ may mắn thoát khỏi bàn thua thứ hai khi Fernando Torres đánh đầu dội cột dọc.

Lượt về, Guardiola xác định lỗ hổng giữa Filipe Luis, hậu vệ trái của Atletico và Stefan Savic, trung vệ lệch trái. Khu vực đó được Koke bảo vệ nhưng Guardiola tin rằng Philipp Lahm có thể thu hút Koke, tạo khoảng trống cho Muller.

Guardiola cũng vạch ra viễn cảnh Atletico, mặc dù luôn chơi với cự ly đội hình thấp quen thuộc, sẽ gây sức ép ngay từ đầu nhằm cố gắng ghi bàn phủ đầu trên sân khách.

Guardiola đã đúng. Kế hoạch của ông gần như thành công. Mọi thứ đáng lẽ phải hoạt động trơn tru. Quả đá phạt của Xabi Alonso giúp Bayern vượt lên dẫn trước. Có chút tiếc nuối khi Muller bỏ lỡ quả phạt đền ngay sau đó.

Nhưng 9 phút trong hiệp 2, Atletico bắt họ phải trả giá với bàn gỡ của Antoine Griezmann. Lewandowski san bằng tỷ số sau 2 lượt khi trận đấu còn 16 phút và Torres đá hỏng quả phạt đền. Chung cuộc Atletico vượt qua Bayern nhờ luật bàn thắng trên sân khách.

Bayern kết thúc mùa giải với chức vô địch Bundesliga thứ 3 liên tiếp dưới thời Guardiola, nhưng điều này vô nghĩa bởi họ luôn vô địch Bundesliga trước đó. Họ để thua ở các trận bán kết Champions League trong 2 mùa giải trước. Đó là lần “Hùm xám” bị Real Madrid hủy diệt năm 2014 và để Barcelona thổi bay trong trận lượt đi năm 2015.

Bayern có 73% thời lượng cầm bóng trong trận lượt về, 33 lần sút khung thành. Họ đã chơi tốt hơn, trừ khoảng 25 phút của hai lượt trận. Và Bayern bị loại.

 - Bóng Đá

Simeone có thể khiến Guardiola phải suy nghĩ nhiều.

Cơn đau đầu của Guardiola

Di sản của Guardiola dựa trên những cuộc thử nghiệm trực tiếp và lý tưởng của bản thân. Ông mang tới những chiến thuật lạ lẫm ở thời điểm không ai ngờ. Rất ít nhà cầm quân xây dựng chiến thuật quá kỹ lưỡng như vậy.

Các đội bóng do Guardiola dẫn dắt đã 5 lần bị loại khỏi Champions League. Mùa trước, Guardiola cầu toàn và tính toán quá nhiều. Fernandinho và Rodri không được sử dụng. Thay vào đó, Gundogan phải đá lùi sâu với Phil Foden và Bernardo Silva hoạt động ngay phía trên.

Guardiola muốn tăng cường quyền kiểm soát hướng tới việc ép sân, không cho Chelsea có bóng. Thế nhưng, đây là sai lầm lớn. N’Golo Kante thoải mái càn quét tuyến giữa vốn thiên về kỹ thuật nhưng mỏng cơm của Man City.

Guardiola chỉ nhận ra sai lầm ở phút 65 và vội vã tung Fernandinho vào sân nhưng đã quá muộn. Chelsea có bàn mở tỷ số và họ lùi sâu, bịt kín mọi lối vào khung thành. Man City đành bất lực.

Những lựa chọn kỳ quặc của Guardiola trước Liverpool, Lyon hay Chelsea trở nên phản tác dụng. Guardiola một lần nữa chuẩn bị đối đầu với Atletico – đội bóng khiến ông phải suy nghĩ rất nhiều.

Atletico hiện không còn là tập thể quá xuất sắc. Về mặt lý thuyết, Man City có thể dễ dàng giành chiến thắng. Nhưng đối với Guardiola, đó là bài kiểm tra tâm lý khác và ông có thể lại phải bắt đầu vắt óc suy nghĩ.